Và (hãy nhớ) khi Allah nhận lời Giao Ước của các Nabi, Ngài phán: “TA (Allah) ban cho các ngươi Kinh Sách và lẽ sáng suốt Khôn ngoan, rồi một Sứ Giả (của TA) đến gặp các ngươi để xác nhận lại điều các ngươi đang giữ; các ngươi phải tin nơi Y và giúp đỡ Y”. (Allah) phán (hỏi): "Các ngươi có đồng ý và nghiêm túc nhận điều này làm một Giao Ước của TA với các ngươi hay không?". (Các Nabi) thưa: “Bầy tôi đồng ý”. (Allah) phán: “Thế các ngươi hãy xác nhận đi và TA cùng xác nhận với các ngươi.”
الترجمة الفيتنامية
Và hãy nhớ lại - hỡi Thiên Sứ - khi Allah đã xác định lại lời giao ước với các vị Nabi, Ngài phán với họ: Cho dù TA có ban cho các ngươi Kinh Sách ra sao, có dạy các ngươi sự khôn ngoan cũng như nâng cao địa vị của các ngươi lên cao thế nào thì đến khi vị Thiên Sứ được TA phái đến sau này là Muhammad với sứ mạng xác định lại Kinh Sách và sự Khôn Ngoan của các ngươi thì các ngươi vẫn phải tin tưởng Y hết mực và phò trợ Y, các ngươi xác nhận giời giao ước này không? Họ đồng đáp: Bầy tôi xin xác nhận. Allah phán: Các ngươi hãy tự xác nhận cho mình và cho tín đồ của các ngươi, còn TA sẽ cùng với các ngươi xác nhận điều đó.
الترجمة الفيتنامية للمختصر في تفسير القرآن الكريم
(Hỡi Thiên Sứ Muhammad, Ngươi hãy nhớ lại) khi Allah lấy giao ước với các vị Nabi rằng: “Cho dù TA có ban cho các ngươi Kinh Sách và sự khôn ngoan ra sao nhưng một khi Thiên Sứ (Muhammad) được cử đến kế nhiệm thì bắt buộc các ngươi phải hết lòng tin tưởng Y và hết lòng phò trợ Y.” (Allah) hỏi họ: “Các ngươi có chấp nhận và đảm bảo với TA về giao ước này không?” Tất cả đều đáp: “Bầy tôi xin chấp nhận.” (Allah) phán: “Thế thì các ngươi hãy chứng nhận và TA cũng sẽ chứng nhận cùng các ngươi.”
الترجمة الفيتنامية - مركز رواد الترجمة